Giải Mã Tâm Linh – Chương 4

Giai-Ma-Tam-Linh1

Chương 4: BẰNG CHỨNG SỐ 2: SỰ THOÁT XÁC
Để cảm nhận được sự thiêng liêng trong đời sống hàng ngày, chúng ta cần nhớ rằng chúng ta là những linh hôn trú ẩn trong những thể xác con người. – Barbara De Angelis.

Trải nghiệm thoát xác (Out of body, OBE) là yếu tố xuất hiện ở nhiều TNCT. Theo cách chúng tôi đã định nghĩa, sự thoát xác có nghĩa là “sự tách rời tinh thần khỏi thể xác”. Cách hiểu này thật đơn giản.Những người có trải nghiệm thoát xác (TNTX) kể rằng khi họ đang ở trạng thái hôn mê, dù nhịp tim của họ đã ngừng nhưng họ vẫn có thể trông thấy được các hoạt động trần tục, các sự kiện thường ngày. Người có TNTX có thể nhìn thấy thể xác đang hôn mê của mình, kể cả sự hối hả của đội ngủ y bác sĩ đang cố gắng cứu sống họ.

Hơn nữa số cận tử nhân thực sự có TNTX, họ nghe được, thấy được những sự kiện đang diễn ra tại thời điểm đó. Linh hồn thường bay lên phía trên thể xác. Nếu trần nhà là độ cao tối đa của gian phòng thì linh hồn này không thể nào bay vượt quá trần nhà, ít nhất là vào lúc ban đầu , và các cận tử nhân thường tả rằng họ bay lơ lững trên góc trần. Hiếm thấy trường hợp nào mô tả rằng linh hồn họ bay lơ lửng ngang bằng với thể xác của họ, và rất ít trường hợp mô tả linh hồn họ bay dưới thể xác của họ.

Trải nghiệm thoát xác được cho là xảy ra rất tự nhiên, kể cả khi không có bất kỳ sự đe doạ mạng sống nào. Thuật ngữ trãi nghiệm thoát xác được sử dụng trong quyển sách này chỉ đề cập môt trong những trải nghiệm của TNCT.

Đây là một ví dụ về TNTX của một người đàn ông sắp chết do biến chứng sau phẩu thuật. Đội ngũ y bác sĩ đang cố gắng cứu sống anh ta, và anh ta nhìn thấy từ trên cao:

Đột ngột, linh hồn tôi bay lên cao (từ chiếc giường) trong phòng ICU. Tôi nhớ tôi đã tự nhủ rằng tôi không thể nào thoát ra khỏi thể xác được vì chắc chắn đó là điều không thể. Nhưng khi linh hồn tôi từ từ bay lên tôi tự nhủ: “À , mình đang thoát xác”.

Gỉa thuyết về sự tồn tại của trải nghiệm thoát xác có thể khó thuyết phục được một số người cũng là điều dễ hiểu. Linh hồn thoát ra khỏi thể xác là một sự kiện mà rất hiếm người thực sự trải qua. Trước khi chấp nhận rằng sự thoát xác là có thật, nhiều người yêu cầu phải có bằng chứng xác thực. Bằng chứng như thể dĩ nhiên luôn có sẵn, như chúng ta sẻ thấy.

CẢNH TƯỢNG BÊN NGOÀI THỂ XÁC

Năm 1982, Bác sĩ khoa tim Michael Sabom xuất bản về trải nghiệm thoát xác xãy ra trong TNCT. Ông rất quan tâm đến các bài nghiên cứu trước đó. Ông phỏng vấn 32 cận tử nhân đã trải qua trải nghiệm thoát xác trong TNCT. Hầu hết các cận tử nhân đêu được cứu sống bằng phương pháp kích thích tim.

Trong quá trình nghiên cứu, Sabom phỏng vấn 25 bệnh nhân mắc tim kinh niên, họ vốn là những người chưa từng trải qua TNCT trong suốt những cơn đau tim đột ngột trước đó, 25 bệnh nhân này đóng vai nhóm đối chứng (nhóm tiêu chuẩn để so sánh xác định kết quả). Sau đó, cả 2 nhóm này được yêu cầu mô tả lại quá trình hồi tỉnh của mình.

Sambom phát hiện ra rằng nhóm các bệnh nhân đã từng có TNTX có thể mô tả quá trình hồi tỉnh của mình rõ ràng hơn nhiều so với nhóm đối chứng. Tóm lại , kết quả nghiên cứu này phụ hợp với các cận tử nhân cho rằng họ thực sự đã chứng kiến cảnh hồi tỉnh của chính mình trong trạng thái thoát xác.

Năm 2004, Penny Sartory xuất bản một tài liệu nghiên cứu tương tự. Cô phỏng vấn 15 cận tử nhân và phát hiện ra rằng 8 người trong số họ đã từng trải nghiệm thoát xác .Cũng giống như Sabom, Penny yêu cầu họ mô tả lại sự nổ lực hồi tỉnh của mình sau đó, cô so sánh kết quả này với kết quả của nhóm đối chứng (các bệnh nhân đã trải qua sự hồi tỉnh mà không trải qua giai đoạn thoát xác).

Sartori nhận thấy rằng một số cận tử nhân trong nghiên cứu này có thể mô tả chính xác những gì diễn ra trong khoảnh khắc thoát xác. Nhóm đối chứng không có khả năng mô tả chính xác như thế. Vài cận tử nhân có những sai sót trong khi mô tả lại kết quả quan sát của mình, điều này có thể do trí nhớ bị ảnh hưởng do thuốc an thần sau khi hồi tỉnh. Nhiều người trong nhóm đối chứng chỉ ươc đoán được những gì đang xảy ra hoặc mô tả những gì họ biết về việc tỉnh lại của mình từ người khác. Nghiên cứu này cung cấp thêm chứng cứ khẳng định rằng những người có trải nghiệm thoát xác có thể thực sự chứng kiến sự hồi sinh của chính mình sau khi chết lâm sàng.

Janice Holden, giáo sư tại Đại học North Texas, cũng thực hiện một nghiên cứu quan trọng khác về TNTX. Holden biên soạn tất cả các bài viết về TNTX từ tất cả sách ở trường cũng như tạp chí liên quan đến TNCT. Holden chỉ nghiên cứu trường hợp mà các cận tử nhân xác minh chính xác những quan xác của mình. Sự cố gắng đầy thao vọng này đã dẫn đến 89 trường hợp do chính những người thoát xác kể về những gì họ quan sát được về các hoạt động trẩn tục thường ngày. Bốn trường hợp trong bài nghiên cứu này gồm cả hai loại quan sát trong TNCT.

Trong nghiên cứu của mình, Holden đặt sự chính xác lên hàng đầu. Cô loại bỏ những người có trải nghiệm thoát xác với kết quả “quan sát cuộc sống trần tục” không chính xác, dù chỉ một chi tiết bị phát hiện là không chính xác . Vì nếu TNCT hoàn toàn chính xác 99% , chỉ cần 1% không chính xác có thể dẫn đến việc nghiên cứu TNCT bị cho là không chính xác. Với tiêu chí cực kỳ khắt khe này, nghiên cứu dẫn đến kết quả là 92% cận tử nhân được kiểm chứng và được xác nhận là hoàn toàn chính xác , không có bất kỳ lỗi nào.

Một trong những câu chuyện thu hút tôi là trường hợp được thuật lại bởi Kimberly Clark Sharp, một nhà nghiên cứu TNCT ở Seattle, Washington. Năm 1984, phụ nữ tên là Maria được nhập viện cấp vì chứng đau tim nặng. Sau khi cứu sống, Maria kể lại với Sharp về trải nghiệm cận tử của mình, gồm cả sự quan sát hình ảnh mọi người ra sức cứu cô ta lúc thoát xác. Maria thấy mình bay lên cao. Linh hồn cô ta bay ra ngoài bệnh viện và cô thấy một đôi giày tennis đặt trên cửa sổ lầu ba của bệnh viện. Maria kể rất chi tiết về chiếc giày này. Đó là 1 chiếc giày nam giới, bên trái màu xanh sẫm với một vết xước nhỏ trên đầu mũi giày và bị mòn gót.

Vốn là nhà nghiên cứu tận tuỵ, Sharp tìm ra sức tìm kiếm cửa sổ lầu ba của bệnh viện. Cuối cùng cô cũng cảm thấy được chiếc giày ấy, chính xác như những gì Maria đã mô tả. Rõ ràng đây là một bằng chứ thuyết phục dù những người hoài nghi vẫn tìm cách bát bỏ bằng chứng này.

Một trải nghiệm thoát xác phổ biến khác, được thuật bởi Pim Van Lomel, và được xuất bản trên tập san The Lancet, một trong những tập san y khoa uy tín nhất thế giới. Bệnh nhân chịu đựng cơn đau thắt tim và không thể thở được. Bác sĩ đưa ống thở vào khí quản của bệnh nhân, với lưu ý hàm răng trên của bệnh nhân là răng giả. Hàm răng giả này được tháo ra và đặt vào ngăn kéo lúc anh ta đang hôn mê sâu. Hơn một tuần sau, bệnh nhân kể về trải nghiệm thoát xác và mô tả chính xác căn phòng nơi anh ta hồi tỉnh và những người có mặt ở đó. Đặc biệt là anh ta tuyên bố hàm răng giả mất tích của mình đang nằm trong ngăn kéo. Cũng lưu ý rằng, bệnh nhân kể lại rằng anh ta đã thấy y tá và một số người khác có mặt trong suốt thời gian anh ta được cứu sống, đây là điều không thể trừ khi bệnh nhân hoàn toàn tỉnh táo và tồn tại trong trạng thái thoát xác.

HÀNG NĂM TRƯỜNG HỢP THOÁT XÁC TẠI NDERF

Nghiên cứu của NDERF khám phá hang trăm cân chuyện kể về TNCT gồm có cả trải nghiệm thoát xác. Tôi sử dụng phương pháp nghiên cứu giống như các phương pháp trước đây của Holden, nhưng với vài điểm khác biệt quan trọng. Để nghiên cứu TNTX, bản thân tôi đã đọc 617 trường hợp chia sẽ TNCT trên trang web NDERF. Tất cả các trải nghiệm cận tử đều đáp ứng được các tiêu chuẩn nghiên cứu được trình bày qua các bảng câu hỏi của NDERF từ ngày 10 tháng 10 năm 2008. Các tiêu chuẩn nghiên cứu ở đây là , TNCT phải do chính người từng trải nghiệm kể lại , mô tả một TNCT đơn lẽ , được trình bày bằng tiếng Anh , và cần  phải được phép đăng tải trên website của NDERF. Mục tiêu của tôi là tìm hiểu xem liệu có bất kỳ kết quả quan sát nào về sự việc ở đời sống trần tục mà hoặc các cận tử nhân hoặc tôi nhận thấy là không thật hay không. Nếu có bất kỳ yếu tố nào bị phát hiện là không thật , TNCT này sẽ bị xếp vào loại không có thật.

Một bảng câu hỏi được thiết kế để các yếu tố liên quan đến TNCT, kể cả TNTX. Tôi xem xét qua 617 trường hợp TNCT, câu hỏi đầu tiên của tôi là: “Bạn có thấy , hoặc nghe bất kỳ sự kiện trần tục nào tại thời điểm linh hồn bạn dường như thoát khỏi thể xác không?”

Nếu câu trả lời là “có”, sẽ có hai câu hỏi tiếp theo là: “Sau đó bạn điều tra và xác định được độ chính xác của những sự kiện mà bạn đã thấy, nghe tại thời điểm linh hồn bạn vừa rời khỏi thể xác?”. Câu hỏi thứ hai là: “Có lý do nào để nghi ngờ rằng… những sự kiện này là có thật?”.

Đối với từng câu hỏi khảo sát, tôi sắp xếp câu trả lời từ khẳng định có, đến khẳng định không.

Kết quả nghiên cứu thật đáng ngạc nhiên. Trong số 617 người có TNCT, có 287 người (46,5%) mô tả TNTX gồm có việc quan sát được các hoạt động trần tục được kiểm chứng là có thật (mọi người có thể đánh giá khách quan được tính xác thực của chúng). Trong nhóm 287 trường hợp thoát xác này, 280 (97,6%) người được xác định là thực sự đã trải qua TNTX (không kèm theo bất kỳ yếu tố nào). Cuối cùng, trong số 287 trường hợp thoát xác này, có 65 người (23%) kể rằng sau khi trải qua TNCT, họ tự điều tra và xác định độ chính xác của những gì mình đã chứng kiến trong suốt thời gian thoát xác.

Những khám phá thú vị:

Việc gần như hàng trăm kết quả quan sát này đều được chứng thực giúp chúng ta có được những bằng chứng thuyết phục nhất cho thấy rằng TNCT là có thật.

Tôi không thể không ngạc nhiên trước những khám phá này. Khoa học và y học hoàn toàn không có bất kỳ giải thích nào về hiện tượng thoát xác. Những người thoát xác đã kể lại những gì họ thấy, họ nghe ở thời điểm mà chính mắt và tai họ không còn chức năng là bằng chứng hàm chứa những ẩn ý sâu sắc cho ý tưởng khoa học về linh hồn. Cộng đồng khoa học hiện nay cần trả lời cho câu hỏi hóc búa này: “Cảm thụ của giác quan mà không cần dùng đến những giác quan trên cơ thể người, điều này có nghĩa là gì?”

Hàng trăm TNCT có trải nghiệm thoát xác đã chia sẻ và đăng tải trên trang web NDERF. Dưới đây là vài ví dụ:

Thaddeus là một bác sĩ nội khoa, anh mắc bệnh nhiễm trùng máu nghiêm trọng đến mức đe doạ tính mạng. Anh nằm trong phòng cách ly ở bệnh viện, cảm giác của anh đột ngột thay đổi:

Tôi thấy tôi đang nằm ngửa. Tỉnh táo. Đột nhiên, từ trần nhà, tôi nhìn xuống thể xác của mình. Vị trí của tôi đã bị đảo ngược, đầu tôi đối diện với chân tôi dưới kia. Tôi nhìn thấy thể xác của mình rất rõ ràng. Tôi có thị giác bình thường. Tôi phải thực hiện một quyết định. Không có một giọng nói nào cả. Chỉ biết rằng tôi phải lựa chọn. Sự lựa chọn đó là đi hay ở lại. Dù tôi có chọn lựa thế nào cũng vô nghĩa, điều này khiến tôi vô cùng ngạc nhiên… Cảm giác hoàn toàn êm đềm. Tôi chọn “ở lại”. Ngay lập tức, tôi trở về thể xác của mình.

Mùa hè 1971, Diane sống cùng chồng tại Bắc Georgia. Họ sang song bằng bè gỗ trên dòng Chattahoochee. Diane cùng 8 người nữa ngồi trên một cái bè lớn đang lướt đi, đột nhiên cô bị hất tung xuống dòng nước xoáy do chiếc bè va phải đá ngầm. Cô chìm dưới sức mạnh hung dữ của dòng sông, cô không thở được, hoa mắt, ngất đi và đã có trải nghiệm đáng nhớ này:

Điều tiếp theo tôi biết là tôi đang ở lơ lửng cách mặt sông khoẳng 100 foot, tôi nhìn xuống chiếc bè bị mắc kẹt giữa những tảng đá dưới kia. Tôi trông thấy hai người đàn ông trên chiếc bè đang ra sức tìm kiếm tôi dưới mặt nước. Tôi trông thấy một phụ nữ khác bị trôi theo dòng nước, cô ta ra sức bám chặt lấy một tảng đá. Từ trên cao, tôi trông thấy chồng mình trèo lên một tảng đá giữa dòng sông. Anh ấy không biết tôi ở đâu và điều gì đã xảy ra, nhưng anh ấy biết rằng tôi đã biết mất. Dường như anh ấy muốn nhảy xuống dòng nước xoáy kia để tìm kiếm tôi, và đột nhiên tôi nhận thấy mình đang đứng cạnh anh ấy, cố gắng ngăn anh ấy lại, vì tôi biết rằng anh ấy không giỏi bơi lội và vì tôi biết rằng đó là điều vô ích. Khi tôi đưa tay ra để ngăn anh ấy lại, bàn tay tôi đi xuyên qua cơ thể anh ấy. Tôi nhìn bàn tay mình và nghĩ, ồ, lạy chúa, mình chết rồi!

…Nhân vật giữa nguồn sáng nói với tôi rằng có quyền lựa chọn ở lại hay ra đi, nhưng vì tôi còn nhiều thứ phải làm trong cuộc đời nên tôi chưa được phép đi. Nhân vật ấy nói với tôi rằng nếu tôi chọn trở về, tôi sẽ đem những hiểu biêt này và chia sẻ cùng mọi người. Sau khi thảo luận xong, tôi đồng ý trở về và đột nhiên tôi thấy mình đang đứng trước một toà nhà hình chóp cao – cao đến bất tận. Họ nói với tôi là toà Tháp Kiến Thức. Tôi bước vào toà tháp này, tôi bay lượn theo hình xoắn ốc hướng lên trên, xuyên qua những thứ giống như kệ sách, giống như thư viện, hàng triệu cuốn sách, và tôi bay xuyên qua tất cả chúng. Khi tôi lên đến đỉnh, tôi hướng đến một chiếc kính vạn hoa nhiều màu sắc và tại thời khắc đó đầu tôi trồi lên khỏi mặt nước. Tôi bị cuốn ra xa chiếc bè khoảng 10 yard (1yard = 0,914 mét).

Tôi lập tức biết mình đang ở đâu, và tôi chộp lấy tảng đá gần nhất. Tôi trèo lên tảng đá trong khi miệng phun ra đầy nước. Tôi bị choáng nhưng không cần đến sự can thiệp của y tế. Tôi không biết tôi chìm dưới chiếc bè bao lâu, không ai thấy tôi lúc đó. Có lẽ là ba hoặc bốn phút, cũng có thể là mười phút. Thời gian không tồn tại ở nơi tôi đã đến.

NGƯỜI HOÀI NGHI NÓI GÌ

Một số người hoài nghi cho rằng trải nghiệm thoát xác (TNTX) đơn giản là những mảng trí nhớ ngẫu nhiên xuất hiện khi người ta sắp chết. Họ cho rằng những mảng trí nhớ này có nguồn gốc từ những gì các cận tử nhân có thể nghe hoặc cảm nhận trong suốt khoảng thời gian có vẻ hôn mê. Họ cũng cho rằng trải nghiệm thoát xác có thể là sự tái diễn hư ảo của mảng ký ức từ khi các cận tử nhân bất tỉnh đến trước khi xuất hiện TNCT hoặc ngay sau khi được cứu sống. Họ cho rằng những sự kiện mà các cận tử nhân quan sát được có thể chỉ là những lời ước đoán may mắn.

Nghiên cứu của NDERF cho thấy rằng lý luận trên là sai. Quan 287 câu chuyện kể về TNTX cho thấy rằng chúng hoàn toàn có thật, không một sai sót nào, chiếm tỷ lệ đến 97,6%. Nếu TNTX là những mảng trí nhớ không có thật hoặc là sự ước đoán may mắn, chúng ta khó có thể tin được lại có tỷ lệ phần trăm chính xác cao như thế.

Nghiên cứu cho thấy rằng trí nhớ chỉ được hình thành trước hoặc sau khi tim ngừng đập. Nếu chúng xảy ra cùng một lúc , rắc rối sẽ xảy ra. Ngược lại, rất hiếm khi xuất hiện ký ức hỗn độn trong TNCT. TNCT điển hình là sự tỉnh táo cao độ từ khi bắt đầu cho đến khi kết thúc .

Nghiên cứu của NDERF hỏi: “Thời gian nào trong suốt lúc trải nghiệm bạn thấy mình tỉnh táo và sáng suốt nhất?”. Các cận tử nhân trả lời bằng cách kể lại chính câu chuyện của mình. Khi xem lại hàng trăm câu trả lời , chúng tôi nhận thấy rằng mức độ tỉnh táo và sáng suốt nhất thường xảy ra không ở lúc bắt đầu hay kết thúc lúc TNCT mà là xuyên xuốt toàn bộ TNCT. Rất ít cận tử nhân mô tả mức độ tỉnh táo cao nhất của mình xảy ra khi họ bắt đầu hôn mê hoặc khi họ hồi phục sau khi hôm mê. Đây là bằng chứng thuyết phục nhất cho thấy rằng trải nghiệm thoát xác diễn ra trong suốt TNCT là có thật , không phải là những mãng trí nhớ rời rạc . Hơn nữa , nghiên cứu này cho thấy rằng những người rơi vào trạng thái thoát xác thường tỉnh táo và minh mẫn hơn mức bình thường.

RỜI XA THỂ XÁC

Thêm môt bằng chứng cho thấy rằng sụ thoát xác xảy ra trong TNCT là có thật. Bằng chứng này được cận tử nhân cung cấp, anh ta thuật lại khoảnh khắc thoát xác và rời xa của mình . Một bệnh nhân tỉnh lại trong phòng cấp cứu có thể nhìn thấy mình trôi bồng bềnh ra khỏi phòng đến một nơi khác trong bệnh viện. Về sau , người đó có thể kể lại những gì họ đã quan sát một cách chính xác về những gì đã diễn ra cách xa thể xác bất động của họ. Các nhà nghiên cứu mới nhất của NDERF, có mười trường hợp mà ở đó có sự quan sát của họ diễn ra rất rõ ràng . Tất cả mười quan sát TNTX đều hoàn toàn có thật.

Một trong những ví dụ như thế này là một bác sĩ người Ân nọ. Anh ta thực hiện một cuộc điện thoại, nhưng vì thiết bị này rỏ rỉ điện và anh ta bị điện giật chết. Anh ta có thể nhìn xuyên tường nhà mình và trông thấy cha mình đang tiến về thể xác bất động của mình. Anh ta có thể thấy rõ từng chi tiết trên mái nhà cách xa thể xác của mình:

Tôi bay lên khoảng 10 foot so với mặt đất, và tôi dừng lại, tôi lơ lững gần mái nhà. Từ khoảng cách rất gần, khoảng vài in-xơ, tôi thấy nhiều ký tự được viết trên mái nhà. Do ở gần tôi, các ký tự trở nên rất to.

Là một bác sĩ, tôi cũng giật mình với lời kể ấy. Cho đến bây giờ, sau khi tìm hiểu hàng trăm trường hợp thoát xác, thỉnh thoảng tôi vẫn kinh ngạc khi nghĩ đến việc ý thức của con người là thứ không bị giới hạn.

Tuy nhiên, vẫn có vài người chưa tin rằng TNTX là một hiện tượng có thật. Bạn vẫn còn nghi ngờ phải không? Bạn hãy thử thực hiện ví dụ sau: nhắm mắt lại khoảng 5 phút tại một nơi công cộng, bạn cố gắng ý thức về những sự kiện đang diễn ra quanh mình. Hãy nhờ ai đó ngồi cạnh bạn, người này có thể nghe và thấy tất cả những sự kiện đang diễn ra. Sau 5 phút, bạn so sánh những ấn tượng của bạn trong năm phút vừa qua với những ấn tượng của bạn trong năm phút vừa qua với những ấn tượng của người ngồi cạnh bạn. Dù bạn hoàn toàn tỉnh thức và cố gắng nhận biết mọi việc diễn ra quanh mình, tôi có thể nói rằng những ấn tượng của bạn gần như hoàn toàn không chính xác – mức độ chính xác của bạn trong trường hợp này thấp hơn nhiều so với mức độ chính xác được kiểm chứng nơi những người có TNTX.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)

Giải Mã Tâm Linh – Chương 4, 10.0 out of 10 based on 1 rating

Share on Facebook+1